Ngẫm về chữ Tình I / Tình Phụ Tử Mẫu Tử

Trong buổi pháp thoại ở Nürnberg, sư phụ có đưa ra một câu hỏi

“Trước khi làm đệ tử của sư phụ, chúng ta là con của bố mẹ. Vậy trước khi chúng ta là con của bố mẹ, chúng ta là ai?”

Một câu hỏi không dễ để trả lời. Mình cũng không có câu trả lời hoàn hảo cho câu hỏi thú vị này. Tuy nhiên, mình nghĩ rằng trong tất cả những nhân duyên đã đưa đến sự có mặt của mình trong cuộc đời này, bố và mẹ chắc hẳn sẽ là hai nhân duyên quan trọng nhất. Có thể nói rằng, trước khi là con của bố mẹ, chúng ta chính là một phần của họ.

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha”

Luận về cái gọi là tình yêu đích thực, mình cho rằng tình phụ tử mẫu tử là thứ tình yêu chạm được “gần” tới cái đích thực nhất. Khi tất cả các mối quan hệ trọng xã hội luôn bị chia cắt bởi những cái tôi, thì đối với các bậc cha mẹ, cái tôi với con cái gần như không tồn tại. Bởi về mặt huyết thống, họ coi con cái như chính bản thân họ, là sự tiếp nối của “cái tôi” của họ. Chính vì lí do này, họ luôn yêu thương con cái vô điều kiện và dành cho con mình những gì mà họ cho là tốt đẹp nhất.

NHỮNG MÂU THUẪN TRONG GIA ĐÌNH THƯỜNG BẮT NGUỒN TỪ ĐÂU?

“Con cái thì luôn nhân danh sự tự do, Cha mẹ thì luôn nhân danh tình yêu thương” – TS Giản Tư Trung

Con cái tuy là sự tiếp nối của cha mẹ, nhưng lại không được thừa hưởng trọn vẹn những trải nghiệm sống của cha mẹ mình. Một khi người con được sinh ra, tuy họ sống trong cùng một môi trường với cha mẹ, được cha mẹ nuôi nấng dạy dỗ, nhưng đồng thời, người con đó cũng nhận được những mối “duyên” khác từ bên ngoài như nhà trường và xã hội. Do đó, theo thời gian, cha mẹ và con cái sẽ có những thay đổi trong tư duy khiến cho cái nhìn của họ về nhân sinh ngày càng khác biệt. Một khi họ không mở lòng “hiểu” cho cái nhìn của đối phương mà quá “chấp” vào cái nhìn của riêng mình, sự truyền thông sẽ bị tắc nghẽn, dẫn đến những mâu thuẫn đáng tiếc.

HÀNH THIỀN SẼ GIÚP CHO TÌNH PHỤ TỬ MẪU TỬ ĐƯỢC NUÔI DƯỠNG

Hành thiền sẽ giúp cho tâm của chúng ta trở nên vững vàng. Mỗi khi mâu thuẫn với cha mẹ xảy ra, chúng ta sẽ có cơ hội được quan sát những cảm xúc, những suy nghĩ hiện ra bên trong mình. Những lần không được thấu hiểu, những lần bị tổn thương dù có đau đớn bao nhiêu thì tới một thời điểm, khi chúng ta nhìn rõ ra được bản chất của cái đau, cái khổ đó thì cũng là lúc nó tự nhiên biến mất. Khi tâm đã vững vàng, quá trình quan sát này sẽ diễn ra nhanh chóng, giúp cho ta thoát khỏi sự đau khổ một cách dễ dàng.

Thêm vào đó, hành thiền còn giúp chúng ta “hàng phục” tâm trí. Tâm trí của chúng ta hoạt động theo hệ nhị nguyên, vì vậy nó sẽ “đánh giá” cái đúng cái sai dựa trên những nhân duyên mà chúng ta trải qua. Điều này cũng đồng nghĩa với việc, cái đúng cái sai mà tâm trí của chúng ta kết luận không thể là cái tuyệt đối, bởi vì nhân duyên của mỗi con người đều khác nhau khiến cho cái nhìn của họ về đúng sai đương nhiên cũng sẽ khác nhau. Nhìn ra được điểm này, chúng ta sẽ mở lòng hơn và tôn trọng cái nhìn của cha mẹ.

Cuối cùng, hành thiền là hành trình đi về bên trong, hiểu rõ về bản thân của mình. Trên hành trình này, ta sẽ biết ơn tất cả những nhân duyên đã cho ta ngày hôm nay, bao gồm cha mẹ, những người đã cho ta hình hài này, đôi khi còn hi sinh sự bình an của chính họ để cho chúng ta một cuộc sống tốt đẹp nhất.

Frankfurt, ngày 6 tháng 1 năm 2024

Leave a comment