What I treasure most from Vietnamese culture?

A few years ago, when I started my Master’s program, many people asked me the same question: “Why did you decide to pursue a Master’s degree?”

To be honest, I work in an environment full of highly talented people. In fact, most of my colleagues even hold PhDs. But in our daily work, what really matters are the results we deliver, not the degrees we possess. That’s why having a Master’s degree or not doesn’t make a huge difference in my career development.

The real reason I chose to continue studying was simply because I find it… fun! I enjoy exploring and uncovering the “blind spots” in my thinking. I want to see the bigger picture of events, phenomena, and issues around me, not only in my work but also in everyday life. For me, nothing is more delightful than those “Aha!” moments when I can connect different pieces of information and suddenly understand something new.

I believe this aspect of my personality was shaped during my upbringing in Vietnam.

Vietnamese culture has always placed great importance on education. Even in the very first letter written to students on the opening day of school in the Democratic Republic of Vietnam, President Ho Chi Minh emphasized:

Whether Vietnam can become beautiful and prosperous, whether our people can step onto the glorious stage and stand alongside the great powers of the five continents, will largely depend on your studies.

The tradition of valuing education in Vietnam has existed for centuries. It was strengthened during the era of Confucianism and has been preserved until today. In the past, Vietnamese society honored the learned. Those who succeeded in the imperial examinations not only achieved personal glory but also brought prestige to their families and clans. In modern times, education is more closely tied to practical needs. Today, doing well in school is like holding a “master key” that opens doors to career opportunities, not only domestically but also internationally.

I don’t have to look far for an inspiring role model in learning. That person is my father.

I could probably write an entire series about his journey with education: from the hardships of finding a proper learning environment during wartime, to his university years in Germany. But what impressed me most are the memories I have of him after his retirement.

Instead of resting, gardening, or finding a common hobby for the elderly, he decided to… start learning English. In his small study corner, beside an old Toshiba laptop, he would sit and watch English learning videos. With his left hand (since he’s left-handed), he would wrote down vocabulary into a little notebook. Sometimes I would catch him quietly repeating new words to himself. These images are etched in my memory.

Once, I asked him, “Dad, why do you want to learn English?” He simply replied that he had been impressed by my English during our family trip to Singapore. He had felt a little insecure and wanted to be able to speak English like that, too.

Seeing a man nearly seventy years old diligently learning something new gave me tremendous inspiration. That was the moment I truly understood the meaning of “lifelong learning”. And of course, as someone still young, perhap with plenty of time ahead, I know I should devote myself to learning every single day as well…


Cách đây 1 vài năm, khi tôi bắt đầu chương trình học Thạc Sĩ của mình, đã có rất nhiều người đặt cho tôi cùng 1 câu hỏi, đó là “Tại sao tôi lại quyết định học thạc sĩ?“.

Thú thực với mọi người, tôi làm việc trong một môi trường toàn những người rất giỏi, thậm chí phần lớn những người đồng nghiệp của tôi đều có bằng Tiến Sĩ. Nhưng trong quá trình làm việc, họ sẽ nhìn vào kết quả chứ không phải là tấm bằng mà tôi có. Chính vì vậy, việc tôi có tấm bằng Thạc Sĩ hay không cũng không quá ảnh hưởng đến hành trình phát triển sự nghiệp.

Cái lí do mà tôi tiếp tục học tập, đơn giản là vì tôi thấy… vui! Tôi thích tìm hiểu và khám phá những “điểm mù” trong tư duy của mình, tôi muốn nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của các sự vật, sự kiện hay các hiện tượng xảy ra quanh mình, không chỉ trong công việc mà trong cả cuộc sống hằng ngày. Đối với tôi, không có gì vui hơn là cái khoảnh khắc “Aha!” khi tôi liên kết được các nguồn thông tin lại với nhau, “hiểu” được ra 1 điều mới.

Tôi nghĩ rằng cái tính cách này của mình đã được hình thành từ trong suốt quá trình phát triển của tôi khi còn ở Việt Nam.

Văn hóa Việt Nam vốn rất coi trọng việc học, ngay cả trong lá thư dành cho ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Chủ Tịch Hồ Chí Minh cùng từng nói rằng:

Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các emchâu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em

Truyền thống hiếu học của người Việt đã có từ rất lâu đời, sau đó được củng cố từ thời Nho giáo, rồi tiếp tục được gìn giữ đến tận ngày hôm nay. Ờ thời kỳ xưa, xã hội Việt Nam đề cao người có học, người có thành tích tốt trong các khoa cử sẽ làm rạng danh cho gia đình và dòng tộc. Còn ở thời kỳ hiện đại, việc học của người Việt gắn liền với nhu cầu thực tiễn nhiều hơn. Ngày nay, việc học tốt như một chiếc “chìa khóa vạn năng”, giúp người Việt có thể mở ra những cơ hội mới về sự nghiệp, không chỉ phát triển trong nước mà còn có thể vươn ra thế giới.

Không cần nhìn đâu xa, tấm gương học tập đẹp nhất mà tôi được biến đến chính là từ… Bố tôi.

Để kể ra câu chuyện học tập của bố tôi thì có lẽ tôi có thể viết thành cả 1 serie. Từ việc khó khăn trong việc có được môi trường học tập khi còn nhỏ khi đất nước còn chiến tranh triền miên đến những năm tháng học đại học tại Đức. Tuy nhiên, điều thực sự làm tôi nhớ nhất là nhưng kỷ niệm về bố khi ông đã về hưu.

Thay vì nghỉ ngơi, làm vườn hay tìm 1 thú vui tuổi già phổ biến nào đó, thì ông lại quyết định… bắt đầu học tiếng Anh. Trong góc làm việc nho nhỏ của mình, bên cạnh chiếc máy laptop Toshiba cũ kỹ, ông ngồi xem các video dạy tiếng Anh. Tay trái thì ghi chép lại từ vựng vào cuốn sổ nho nhỏ (bố tôi thuận tay trái). Thỉnh thoảng lại thấy bố nhẩm nhẩm 1 vài từ mới… Những hình ảnh đó làm tôi nhớ mãi không quên.

Có lần tôi hỏi ông “Tại sao ba lại muốn học tiếng Anh?” thì ông chỉ nói với tôi rằng ông đã rất ấn tượng với tiếng Anh của tôi khi cả gia đình đi du lịch tại Singapore. Ông thấy có chút tự ti cũng muốn có khả năng nói tiếng Anh như vậy.

Nhìn một người đàn ông đã gần 70, cặm cụi học 1 thứ gì đó mới đã truyền cho tôi rất nhiều cảm hứng. Đến cái thời điểm đó, tôi mới thấm thía về câu nói “học tập suốt đời“. Và tất nhiên, một người còn trẻ, có thể là còn có nhiều thời gian như tôi vẫn nên dành thời gian cho việc học hỏi mỗi ngày…

Leave a comment