Tôi đã thất bại trên hành trình tu tập của mình (P1)

Tôi vừa trở về sau một cuối tuần tuyệt vời tại Học viện Chuyển Hóa Quốc Tế ở Roztoky, Cộng hòa Séc.

Từ Frankfurt đến Roztoky là một quãng đường dài hơn năm trăm cây số. Chúng tôi mất hơn năm tiếng lái xe mới đến nơi. Tôi được hưởng “đặc quyền” của kẻ không biết lái xe, nên dù xe có chật chội đến mấy, tôi vẫn thấy mình may mắn, được thảnh thơi nghe nhạc, lim dim chợp mắt, thay vì phải căng thẳng trên vô-lăng.

Khi chiếc xe men theo con đường nhỏ dẫn vào thung lũng, học viện dần hiện ra trước mắt. Giữa rừng thu vàng ươm, dòng sông Berounka lững lờ trôi, phản chiếu ánh đỏ nâu của lá cây. Khung cảnh ấy khiến lòng tôi dịu lại, nhẹ nhõm đến lạ thường.

Tôi đã từng tham dự nhiều khóa thiền, nhưng đây là lần đầu tôi đến Roztoky, trung tâm thiền mới nhất của thiền viện. Lạ thay, cảm giác lại rất thân quen. Ngay khi bước chân qua cổng, nụ cười hiền của các sư cô và những cái ôm ấm áp của bạn đồng tu khiến mọi mệt mỏi tan biến.

Lần này đặc biệt hơn, vì tôi có cơ hội được tổ chức một workshop nhỏ của riêng mình. Chủ đề khóa thiền là “Chăm sóc thân tâm”, nên tôi mạo muội chia sẻ một chút trải nghiệm cá nhân, hành trình từ thiền đến kiếm đạo. Tôi không phải là bậc thầy kiếm đạo, cũng chẳng là thiền sư đắc đạo. Tôi chỉ là một người bình thường, dám kể lại hành trình của mình với tất cả sự vụng về và chân thật.

Tôi biết đến thiền từ năm 2022 và thường nói đùa rằng tôi đến với thiền chỉ vì… bất đắc dĩ. Lý do thật đơn giản: vợ tôi muốn đi khóa tu, nên tôi phải đi cùng. Lần đầu, lần hai, rồi lần ba… tôi tặc lưỡi: “Thôi, cho thiền một cơ hội.”

Sáng sớm hôm ấy, tôi tìm một góc khuất để ngồi, hai chân vắt chéo, nhắm mắt lại, thả mình theo lời hướng dẫn của vị thiền sư hôm trước. Dòng suy nghĩ miên man nổi lên, tan đi, rồi lại nổi lên như những cơn sóng. Trong một khoảnh khắc, tôi nhận ra lưng mình đang khom xuống. Tôi bèn từ từ dựng thẳng lại.

Rồi bất chợt, một ý nghĩ lạ lóe lên:

“Mỗi khi ta suy tư, trong tâm đều có một hình ảnh, một giọng nói, một hình tướng nào đó. Vậy đằng sau những hình tướng ấy… rốt cuộc là cái gì?”

Câu hỏi ấy như một tia chớp xuyên qua đầu tôi. Nó như ánh sáng đầu tiên tôi từng thấy trong suốt ba mươi năm cuộc đời. Từ đó, tôi miệt mài tìm hiểu, đọc kinh điển, nghe pháp thoại, nghiền ngẫm từng lời dạy về tâm linh, về bản thể. Càng đọc tôi càng say mê, càng tin rằng mình đã tìm được bí mật của vũ trụ. Tôi tự mãn, tôi kiêu căng… tôi nghĩ mình đã gần chạm được tới sự “giác ngộ”.

Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng rối. Càng cố nắm bắt bản chất của sự “giác ngộ”, tôi lại cảm thấy bản thân mình càng lùi đi xa khỏi nó. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng hai chữ “giác ngộ” chỉ là khái niệm “sáo rỗng”, một cái tên mà con người buộc phải đặt ra cho thứ vốn không thể diễn đạt bằng ngôn từ.

Người tu hành nói nhiều về  ự „giác ngộ“ nhưng khi bạn hỏi họ rằng „giác“ ra sao? „ngộ“ cái gì thì câu trả lời của họ chỉ làm cho bạn rối thêm mà thôi!

Tôi sụp đổ... Suốt bao lâu, tôi đã cố gắng dùng tư duy để chạm đến thứ nằm ngoài tư duy.

Tôi mải mê chiêm ngưỡng ánh sáng mình tìm thấy, mà quên mất rằng điều cần làm, lại là soi ánh sáng ấy vào những góc tối do chính tâm trí mình tạo ra.

Và thế là, hành trình tu tập của tôi quay về vạch số không.

Giờ đây, tôi ngồi lại với một câu hỏi giản đơn nhưng dai dẳng:

“Làm sao để hàng phục được gã khổng lồ mang tên tâm trí?”

(kết thúc phần 1)


just returned from a wonderful weekend at the International Transformation Academy in Roztoky, Czech Republic.

From Frankfurt to Roztoky is a journey of more than five hundred kilometers. It took us over five hours by car to get there. I had the “privilege” of being someone who doesn’t drive. So despite the cramped space, I still felt lucky. Instead of staying tense behind the wheel, I could relax, listen to music, and even doze off for a while.

As our car followed the small road leading into the valley, the academy slowly appeared before my eyes. Nestled among golden autumn forests, the Berounka River flowed gently past, reflecting the reddish-brown hues of the leaves. The scenery was serene, and something within me softened, settling into a quiet peace.

I’ve attended many meditation retreats before, but this was my first time visiting Roztoky, the newest meditation center of the monastery. Strangely, it felt familiar. The moment I stepped through the gate, the warm smiles of the sisters and the welcoming hugs of old fellow practitioners melted away all fatigue.

This retreat was special, because I had the opportunity to host a small workshop of my own. The theme of the retreat was “Caring for Body and Mind”, so I decided to humbly share a bit of my personal experience—my journey from meditation to kendo. I am by no means a master of the sword, nor an enlightened Zen monk. I am simply an ordinary person, daring to tell my story with all its awkwardness and sincerity.

I first came to meditation in 2022 and I often joke that I started meditating by accident. The reason was simple: my wife wanted to join a retreat, so I had to accompany her. The first time, the second, and then the third… I shrugged and said, “Well, let’s give meditation a chance.”

That early morning, I found a quiet corner to sit. Crossing my legs, closing my eyes, I followed the instructions from the monk the night before. Thoughts rose and fell, like waves. At one moment, I noticed my back slumping so I slowly straightened it again.

Then suddenly, a strange thought flashed through my mind:

“Every time I think, there is always an image, a voice, a form arising within. So what lies behind those forms of thought?”

That question struck like lightning through my head. It was like the first glimpse of light I had ever seen in thirty years of life. From that moment, I dove deeply into study… reading scriptures, listening to Dharma talks, contemplating every word about spirituality and the nature of being. The more I read, the more fascinated I became, believing I had discovered the secret of the universe. I became proud, arrogant… even thinking I was approaching enlightenment.

But the more I searched, the more confused I became. The harder I tried to grasp the essence of “enlightenment,” the further I seemed to drift away from it. Eventually, I realized that the word “enlightenment” was merely an empty concept, a label we humans use for something that cannot be captured by language.

People speak endlessly about “enlightenment,” yet when you ask:

“What is it like when you reached “enlightenment”?
their answers only leave you more bewildered.

I collapsed… For so long, I had tried to use the mind to reach what lies beyond the mind.

I was so absorbed in admiring the light I had found that I forgot what truly mattered — to let that very light shine into the dark corners created by my own thoughts.

And so, my path of practice returned to zero.

Now, I sit quietly with one simple yet persistent question:

“How can I tame the giant called the mind?”

(End of Part 1)

One response to “Tôi đã thất bại trên hành trình tu tập của mình (P1)”

  1. cảm ơn bài viết của anh Duy ạ. Đọc bài của anh Duy chợt làm em nhớ đến một hình ảnh mới đây trong bài dẫn thiền em nghe đại ý như vậy: Tưởng tượng tất cả suy nghĩ của bạn là những đám mây. Bạn không phải là đám mây, mà bạn chính là bầu trời.
    Hóng phần 2 ạ! 😀

    Liked by 1 person

Leave a comment